Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

Trái lòng dân thì hại nước

Vụ cưỡng chế đầm của ông Đoàn Văn Vươn ở huyện Tiên Lãng (Hải Phòng) gây bất bình trong dư luận cả nước. Đoàn giám sát của Ủy ban TW MTTQ Việt Nam đã về tận Tiên Lãng và hậu quả lớn nhất của vụ cưỡng chế vi phạm pháp luật này được gói gọn trong phát biểu của luật sư Lê Đức Tiết: Chưa ở đâu tôi thấy có hố ngăn cách giữa người dân (cả người liên quan và không liên quan đến vụ việc) với cán bộ chính quyền lớn như ở Tiên Lãng lần này.
Ai đã đào hố ngăn cách giữa Đảng, chính quyền với người dân địa phương nếu không phải là những kẻ có chức quyền đứng đầu ở huyện Tiên Lãng và xã Quang Vinh?
Việc gia đình ông Vươn nổ súng bắn về phía những cán bộ chiến sĩ công an, bộ đội là những người thừa hành lệnh kẻ có quyền là sai, là vi phạm pháp luật cần phải xử lý nghiêm, song nguyên nhân của vụ án đau lòng này cũng cần được làm sáng tỏ và những kẻ dồn đẩy dân lành vào con đường vi phạm pháp luật cũng cần phải bị xử lý.
Nguyên nhân đầu tiên là sự bội tín với dân. Việc thu hồi đầm có thể cả huyện và xã với gia đình ông Vươn mỗi bên đều thấy mình đúng và vụ việc đã đưa ra tòa án giải quyết. Đó là hành động đúng pháp luật. Vụ việc được giải quyết tiếp ở tòa án cấp phúc thẩm thì có sự hòa giải của TAND TP. Hải Phòng với “thỏa ước”: “rút đơn thì huyện giao tiếp”. Chưa nói đến giá trị pháp lý của cuộc hòa giải này nhưng niềm tin của dân bị phản bội khi đơn rút rồi thì đầm bị cưỡng chế. Cuộc cưỡng chế dù có người bị thương nhưng cũng hoàn thành và những kẻ nổ súng đã rút đi, công an bộ đội đứng quanh ngôi nhà ông Vươn còn nguyên vẹn. Vậy ai đã ra lệnh điều máy xúc san phẳng ngôi nhà sau cưỡng chế?
Ông Chủ tịch huyện ra cái lệnh cưỡng chế trái pháp luật trên bao biện việc phá nhà dân nằm ngoài diện tích cưỡng chế vì... là nơi trú ngụ của tội phạm!? Vậy khẩu súng hoa cải kia giả dụ thu được cũng phải phá chăng? Và điều này vi phạm luật với tội cố tình xóa tang vật, xóa hiện trường. Ông Phó Chủ tịch TP. Hải Phòng thì quá quan liêu nghe cấp dưới để đổ cho dân “do bức xúc vào phá”!? Dân là ai, sao có thể điều cả máy xúc giữa thanh thiên bạch nhật, giữa cả trăm cán bộ chiến sĩ công an bộ đội đứng đó?
Những ngày sau vụ cưỡng chế, đầm của gia đình ông Vươn bị phong tỏa nội bất xuất, ngoại bất nhập. Nhà báo hay người nhà ông Vươn ra khu đầm cũng bị cản trở để rồi đầm bị rút nước, kẻ lạ vào đánh bắt thủy sản nuôi trong đó trị giá lên tới 1,5 tỷ đồng chưa kể cua, tôm tự nhiên trong đầm. Giả dụ cứ cho thu hồi đầm ông Vươn là đúng thì thủy sản trong đầm đâu phải diện tích thu hồi? Chính quyền xã canh kỹ đến thế và sao vẫn có vài kẻ ngang nhiên đánh vét tài sản của người khác? Kẻ ngang nhiên chiếm đoạt tài sản, trực tiếp dùng các công cụ để cướp tài sản công dân phải chịu trách nhiệm hình sự là đương nhiên nhưng những kẻ ra lệnh hoặc làm ngơ cho người khác cướp đoạt tài sản trong đầm gia đình ông Vươn có phải chịu trách nhiệm với vai trò chủ mưu hoặc đồng phạm?
Giáp Tết, gia đình ông Vươn: đàn ông trong trại giam, nhà bị phá, phụ nữ và trẻ con sống trong căn lều dựng tạm trên nền nhà cũ nhưng ngoài bà con thăm hỏi, giúp đỡ, chính quyền huyện xã ngoảnh mặt làm ngơ! Hành vi dùng vũ khí chống trả của một số người sẽ có pháp luật điều tra, xử lý nhưng gia đình, vợ con của họ đang gặp rất nhiều khó khăn, không có nhà cửa, thủy hải sản bị lấy hết, Tết mà phải căng lều sống tạm bợ bị chính quyền bỏ mặc thì về đạo lý không thể chấp nhận được. Tuy nhiên, ông Bí thư Đảng ủy xã đương nhiệm lại phát biểu một câu xanh rờn: Gia đình ông Vươn là dân ngụ cư có hộ khẩu ở xã khác. Một luật mới ở đây chăng khi chia dân thành những công dân loại một, loại hai?
Trở lại với phát biểu của luật sư Lê Đức Tiết, thành viên đoàn giám sát của Ủy ban TW MTTQ Việt Nam vừa làm việc tại Tiên Lãng: “Điều quan trọng nhất bây giờ là phải hàn gắn mối quan hệ đoàn kết giữa Đảng, chính quyền với người dân địa phương”. Điều quan trọng ấy trước tiên là đem đến niềm tin cho dân, loại bỏ những kẻ sống bằng tiền thuế của dân lại làm trái lòng dân. Chuyện ở Tiên Lãng không còn là vụ việc của một địa phương khi mà chính quyền cơ sở đi ngược lòng dân, trái đạo lý thì... hại nước.

Lê Quý Hiền

 http://www.baomoi.com/Home/PhapLuat/suckhoedoisong.vn/Trai-long-dan-thi-hai-nuoc/7785270.epi

tin liên quan:
- Thanh tra vụ cưỡng chế đất ở Hải Phòng (VNE). - Vụ cưỡng chế đất: “MTTQ Việt Nam chỉ làm đúng chức năng” (VOV).  – Để cán bộ ăn tết kéo dài sẽ xem xét trách nhiệm lãnh đạo (PLTP). – Vụ cưỡng chế đất ở Hải Phòng: Chính quyền cơ sở bất chấp luật (Công Luận). – Nói với Cổng Thông tin Điện tử Tiên Lãng  –  (DLB). – Nổi bật ngày 30/1: ‘Cần miễn nhiệm Thẩm phán ở vụ ông Đoàn Văn Vươn’ (GDVN). – Nỗi niềm từ Tiên Lãng(ĐĐK). – Độc giả méc: Vụ việc ở Tiên Lãng (Hải Phòng): Báo Đối ngoại VEN đã “vào cuộc” từ năm 2008 (VEN).
Vụ thu hồi đất ở Tiên Lãng – Hải Phòng: Có bàn tay của giang hồ? (NLĐ).  – Trái lòng dân thì hại nước (SK&ĐS). – Vụ cưỡng chế tại Hải Phòng: Nhiều tay giang hồ có mặt tại khu đầm  (PLTP). “Trưa 10-1, khi các phóng viên có mặt tại khu đầm, những người này đã chửi bới, cản trở phóng viên tác nghiệp. Theo tìm hiểu, hôm đó tại khu đầm có mặt Hoàng Văn Chương (Chương ‘sực’, ngụ xã Bắc Hưng), Phường ‘tố’, Hòa ‘lễ’ (cùng ngụ xã Nam Hưng) là những tay giang hồ có ‘số má’ tại Tiên Lãng. Chương ‘sực’ chính là người đã giật máy ảnh và đe dọa bắt giữ phóng viên về trụ sở xã. Một tay giang hồ cho biết họ chỉ đến đó, không phải làm gì nhưng sau đó vẫn được trả công 2 triệu đồng/người”.
- ‘Chưa biết ai phá nhà ông Vươn’  –  (BBC). - “Nói nhà ông Vươn bị dân phá là không được!”  (NĐT). – Phỏng vấn LS Lê Đức Tiết, thành viên đoàn giám sát của Mặt trận Tổ quốc: Chính quyền địa phương ‘tiền hậu bất nhất’  –  (BBC). Mời bà con bấm vào đâynếu không mở audio được. – Lòng tin và sự bất nhất (NB&CL)

Khúc bi tráng mang tên 'nông trường Sông Hậu'

Có tội cũng mấy ông nói, vô tôi cũng....mấy ông nói luôn... Vậy phải nghe ai nè trời.....

TP - Những ngày rét buốt cuối năm Mão đầu năm Thìn, tin vụ án “lập quỹ trái phép” ở nông trường Sông Hậu được đình chỉ tựa như ngọn lửa nhỏ nhoi thôi nhưng ấm lòng bao người. Thế là hết âu lo phấp phỏng, từ khi vụ án được khởi tố, rồi đem ra xét xử sơ thẩm, phúc thẩm.
Không lo sao được, khi nữ anh hùng Trần Ngọc Sương (gọi theo lối Nam Bộ là chị Ba Sương) có thể vào trại giam khi tuổi đã cao lại mang trong mình lắm trọng bệnh. Nhưng lo hơn, là chuyện chị có đáng bị truy cứu hình sự không, sẽ không còn cơ hội để phân giải, trả lời.
Tung hô người anh hùng thì dễ, nói cho thấu lý đạt tình về hành vi sử dụng quỹ (nên gọi là quỹ Đời Sống) của một giám đốc nông trường có nguy hiểm cho xã hội không, mới khó…
Để xét xử một người như chị Ba Sương, hồ sơ vụ án vẫn ngồn ngộn sai phạm tố tụng, khiến cả hai bản án phải hủy để điều tra, xét xử lại. Mừng cho bị cáo Ba Sương, và buồn cho công tác tố tụng. Nhưng ở ta các quy định tố tụng chỉ được coi là hình thức. Vấn đề cần làm rõ, chị Ba Sương có phạm tội “lập quỹ trái phép” không?
Trước tòa, các luật sư bào chữa cho chị ra sức chứng minh: Nếu muốn khởi tố, xét xử chị, phải tìm cho ra hành vi khác, chứ hành vi “lập quỹ trái phép” không thể gắn cho chị được; bởi đơn giản, chị không phải người lập ra cái “quỹ Đời Sống” ở nông trường Sông Hậu.
Điều ấy, cuối cùng cũng không được nêu trong quyết định đình chỉ vụ án! Chị Ba Sương được “miễn truy cứu trách nhiệm hình sự” bởi người ta xét đến hoàn cảnh lịch sử, đến những tình tiết giảm nhẹ, và cả công lao đóng góp của gia đình và bản thân chị!
…Cũng như người bố mình trước đây, chị Ba Sương từng bao phen chèo lái con thuyền mang tên “Nông trường Sông Hậu” đến với những bến bờ vinh quang, và cả những cơn mưa vùi sóng dập. Nói đến nông trường là nói đến đất đai, nông dân, chân lấm tay bùn, hạt lúa con cá.
Mà luật pháp lĩnh vực này thật lắm thay đổi, có những thời điểm khó rạch ròi phân minh đâu là tài sản sở hữu toàn dân, còn đâu thuộc về tập thể, cá nhân. Giữa mong manh công và tội, làm lợi và làm trái, ẩn hiện cái “quỹ Đời Sống” mà người lập ra chính là bố của chị - anh hùng Trần Ngọc Hoằng.
Có lẽ người ta còn quay lại với hồ sơ vụ án này, hay đúng hơn, sẽ phải nghiên cứu kỹ lưỡng quá trình nông trường Sông Hậu hình thành, phát triển, rồi đi từ kinh tế bao cấp sang kinh tế thị trường, đi từ đủ ăn đến “điện đường trường trạm”…
Có rất nhiều bài học sẽ được rút ra, từ những câu chuyện bi tráng. Và ai có thể nói đầy đủ hơn, say sưa hơn, thiết thực hơn, đắt giá hơn, về những khúc bi tráng của nông trường Sông Hậu, nếu không phải chị Ba Sương?
Qua rồi cơn sóng dữ, hy vọng chị Ba Sương sẽ lấy lại sức khỏe, và sẽ viết chút ít gì đấy. Những người như chị có lẽ sẽ không viết về chuyện pháp đình, câu chuyện của chị hẳn vẫn là chuyện chân lấm tay bùn, hạt lúa con cá, những việc đã làm được và cả những hoài bão mà người bố của chị và chị đang làm dang dở…
Đinh Anh Tuấn

 

Bao giờ hết "chạy dự án"?!

Nhìn từ những vụ việc như Phó Vụ trưởng Vụ Tài chính, Bộ Tài chính hay Thứ trưởng Bộ Y tế, kê khai, công khai tài sản, luân chuyển cán bộ...là không đủ chống tham nhũng trong giới cán bộ, công chức nhà nước.
Một tin đáng chú ý đầu năm là công an phát lệnh truy nã quốc tế đối với ông Trần Anh Tuấn, nguyên Phó vụ trưởng vụ Tài chính Hành chính sự nghiệp, bộ Tài chính vì tội "lừa đảo, chiếm đoạt tài sản" của một số tổ chức, cá nhân với số tiền lên đến 80 tỷ đồng-một con số không hề nhỏ.
Các bản tin dùng chữ "nguyên", có thể gây hiểu nhầm là ông Tuấn đã tham ô trong thời gian ông đã không còn làm ở bộ Tài chính. Tham ô - phải gọi đúng từ này hành vi của ông Tuấn bởi  ông này thực sự đã lợi dụng chức vụ của mình để thực hiện các vụ lừa đảo, chiếm đoạt tiền của những doanh nhân tưởng rằng ông này có thể dùng quyền hạn của mình để chạy dự án cho họ.
Cụ thể, như ông Trần Đức Dương, giám đốc một doanh nghiệp ở Hải Phòng tháng 7.2011 đã được ông Tuấn, khi đó đang làm phó Vụ trưởng Vụ Hành chính sự nghiệp, bộ Tài chính gợi ý chạy gói thầu thi công xây dựng trường Đại học Hùng Vương (Phú Thọ) với tổng mức đầu tư hàng ngàn tỷ đồng. Ông Tuấn đã đòi 5 tỷ đồng, thực tế đã nhận 1,5 tỷ đồng nói để sử dụng "bôi trơn", chạy dự án. Cũng thủ đoạn tương tự, ông Tuấn đã kiếm đựoc 1,2 tỷ đồng từ một doanh nghiệp ở phố Hòa Mã, Hà Nội để chạy dự án cho đại học Hùng Vương. Tuy nhiên, số tiền lừa đảo lên tới trên 75 tỷ đồng khác đối với những tổ chức, cá nhân nào chưa được công bố và số tiền này có thể không đòi lại được do bị can Trần Anh Tuấn đã kịp bỏ trốn ra nước ngoài từ tháng 11.2011.
Với những cán bộ cấp vụ như ông Trần Anh Tuấn, khi dự án không chạy được thì ông này bị coi là lừa đảo nhưng nếu dự án được chấp thuận thì có thể nói, ông này đã thành công trong việc "bán quyền ăn tiền". Bởi lẽ, ở vị trí phó vụ trưởng một vụ quan trọng của bộ Tài chính trong việc lên kế hoạch, phân bổ tiền ngân sách, ông Tuấn có thể gây ảnh hưởng, chạy chọt, "bôi trơn"...các bộ phận khác trong bộ.
Từ trường hợp này, có thể gióng lên hồi chuông cảnh báo về tình trạng tham nhũng trong bộ máy nhà nước thực tế đã không giảm cho dù các cơ quan có nhiệm vụ chống tham nhũng hiện nay như Ban chỉ đạo Phòng chống tham nhũng Trung ương, Thanh tra Chính phủ mấy năm nay đã triển khai nhiều biện pháp mới như: bắt buộc kê khai rồi mới đây là yêu cầu kê khai rồi công khai tài sản, thanh tra trách nhiệm trong việc triển khai phòng, chống tham nhũng ở đơn vị; luân chuyển cán bộ...
Chưa có một thống kê đầy đủ nào về số lượng cán bộ, công chức có hành vi tham nhũng bị phát hiện trong từng năm, số tiền tham nhũng tăng, giảm...mặc dù Thanh tra Chính phủ vẫn họp báo công bố các kết quả thanh tra hàng quý. Trong hàng loạt các báo cáo của các bộ, ngành trong buổi "đối thoại về phòng chống tham nhũng" tổ chức cuối năm 2011, mặc dù ngành nào cũng nêu thực hiện hàng chục cuộc thanh tra, kiểm tra trong lĩnh vực phụ trách nhưng việc chỉ điểm ai, hành vi nào, mức độ tham nhũng trong các ngành đó đều rất mờ nhạt, không cụ thể.
Ở các cơ quan tư pháp, số lượng các vụ tham nhũng có rõ ràng hơn chút. Theo báo cáo mới nhất của Viện Kiểm sát nhân dân tối cao thì trong 5 năm: 2007-2011, các cơ quan tố tụng cả nước đã khởi tố 1.406 vụ với 3.035 bị can-tức là mỗi năm khởi tố khoảng 280 vụ/600 bị can. Đáng chú ý năm 2010, theo tổng hợp của Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao, trong 9 tháng đầu năm 2010 thì số vụ đem ra truy tố, xét xử về tội danh tham nhũng lại giảm: do trong thời gian này, số vụ khởi tố chỉ còn 188 vụ với 373 bị can, giảm 23%. Còn từ 1.10.2010 đến 30.9.2011, số vụ khởi tố là 220 với 449 bị can, đã truy tố 219 vụ với 456 bị can; xét xử sơ thẩm 229 vụ và 501 bị cáo. Còn từ đó đến nay, chưa có kết quả tổng hợp mới hơn.
Nhưng có một điều dễ thấy, nhiều vụ việc có những bằng chứng tham nhũng khá rõ ràng, thường do cơ quan công an điều tra, phát hiện nhiều hơn vẫn chưa khẳng định đúng tên của căn bệnh này ở đội ngũ cán bộ, công chức nhà nước.
Trước vụ Trần Anh Tuấn, ai cũng biết đến vụ Thứ trưởng Bộ Y tế Cao Minh Quang đã dùng ảnh hưởng của mình, "vay" tiền của doanh nghiệp -Công ty BV Pharma với số tiền trên 2 tỷ đồng. Tuy khoản vay có lãi suất nhưng thấp hơn nhiều so với lãi suất thị trường vào thời điểm vay. Nhưng với mức chênh lệch lãi suất từ các khoản vay đó, ông Quang có thể nói đã hưởng lợi trong khi đứng ở vị trí là thứ trưởng, quản lý doanh nghiệp. Cho nên, một biểu hiện của sự lạm quyền, là khi doanh nghiệp bí vốn, đòi trả lại. Ông Quang còn bị xác minh, kết luận là sử dụng bằng (tiến sĩ) giả và mới đây, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã thi hành kỷ luật ông này với hình thức cảnh cáo và yêu cầu cơ quan cấp trên của ông Quang xử lý hành chính ông này theo thẩm quyền.
Một chuyên viên đã nhiều tuổi tại Bộ Kế hoạch và Đầu tư nói với người viết bài này: "Chống tham nhũng cái gì? Bây giờ họ tinh lắm, ngửi thấy cái gì có mùi tiền thì mới làm, làm nhanh lắm. Không phải tự nhiên người ta đua nhau "chạy" bằng được vào các vị trí, bộ phận có thể ra tiền như cấp phép, xét duyệt dự án...hoặc có thể có điều kiện thăng tiến nhanh".
Một trong những nguyên nhân do giải thích cho hiện tượng tham nhũng, lạm quyền để gây nhũng nhiễu, vòi tiền của cán bộ, quan chức nhà nước được nêu trong Đối thoại phòng chống tham nhũng là thu nhập còn thấp. Có những tính toán, khảo sát cho thấy, nếu chỉ với mức lương, bổng hiện hành, chỉ đủ cho cán bộ, chuyên viên trong các bộ, ngành nhà nước sống bình thường trong...1 tuần và 3 tuần còn lại, họ phải tìm kiếm các cách khác nhau để sống. Có những người trình độ, khả năng thì có các khoản thu từ việc viết  lách báo cáo, tham gia các nhóm nghiên cứu, hội nghị, hội thảo; có những ngành thì có cán bộ, chuyên viên có các khoản thu nhập thêm mang tính "dưỡng liêm" như ngành kiểm toán, thanh tra, kiểm sát... nhưng cũng có nhiều người ở vị trí không thể làm gì phải làm thêm bên ngoài hoặc ở những vị trí như cấp giấy phép, cấp đăng ký...thì hiện tượng nhũng nhiễu, tham ô sẽ trắng trợn, phổ biến hơn.
Mặc dù nói rằng, lương bổng, thu nhập thấp chỉ là một lý do thúc đẩy một bộ phận cán bộ, công chức tham nhũng, còn nhiều lý do khác về cơ chế, thiếu sự giám sát, lòng tham...Nhưng tình trạng để lương bổng, thu nhập của khối doanh nghiệp cách khá xa với khối hành chính, sự nghiệp hiện nay cũng có thể nói đang gây quan ngại cho các nỗ lực chống tham nhũng ở khối cán bộ, công chức các bộ, ngành.
Đã từ lâu, có nhiều tiếng nói từ nhiều cán bộ, công chức cho rằng, họ ở mức thu nhập quá thấp nhất là so với các mức lương của ngành điện, ngân hàng, dầu khí, than-khoáng sản...được công bố trên báo. Mặc dù đòi hỏi sự cào bằng là khó nhưng dường như sự chênh lệch này đang gây nên những "ấm ức" trong giới cán bộ, công chức khu vực hành chính-sự nghiệp và nó có thể kích thích, thúc đẩy những hành vi thiếu liêm chính ở khu vực này.

Nóng trong ngày: Ai phá nhà ông Vươn?

Hổng lẽ là do âm mưu của các thế lực thù địch xúi giục bọn phản động phá ??? Hi hi...

 - Thông tin mới vụ cưỡng chế ở Hải Phòng; Tàu xe căng thẳng sau dịp Tết; Hàng quán đắt khách ngày đầu năm mới; Vàng giảm giá sau phiên khai xuân; Lơ mơ việc đổi giờ học; Án phạt cho CĐV SG FC vì tấn công cầu thủ Thanh Hóa… là những thông tin thời sự đáng chú ý trong ngày 30/1.

THÔNG TIN MỚI VỤ CƯỠNG CHẾ Ở HẢI PHÒNG
Vợ con Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý “đón tết” tại căn lều bạt dựng trên nền đất cũ ngoài đầm (Ảnh: Kiên Trung - VietNamNet)
Bức xúc trước việc ông Đỗ Trung Thoại, Phó Chủ tịch UBND TP.Hải Phòng thông tin “Việc phá nhà ông Vươn là do nhân dân bất bình và bức xúc quá nên làm vậy, nhiều người dân không đồng tình với việc làm của ông Vươn và một số tờ báo viết sai” (lời ông Thoại tại cuộc họp giao ban báo chí tại Hà Nội vào sáng ngày 17/01/2012), chị Nguyễn Thị Thương (vợ Đoàn Văn Vươn) và chị Phạm Thị Hiền (vợ Đoàn Văn Quý) đã có đơn tố giác gửi cơ quan chức năng.

Trong lá đơn tố giác, chị Thương, chị Hiền khẳng định: sau khi cưỡng chế, hội đồng cưỡng chế đã hủy hoại tài sản, đập phá nhà cửa… sau đó giao cho công an xã và một số người lạ mặt khác trông coi, quản lý, không cho ai ra vào khu vực đầm.
RÀ SOÁT XEM AI PHÁ NHÀ ÔNG VƯƠN

Về câu chuyện chính quyền địa phương cho hay người dân đã phá nhà của ông Đoàn Văn Vươn, phó Chủ tịch UBND TP Hải Phòng Đỗ Trung Thoại cho biết TP đang chỉ đạo rà soát xem ai phá nhà dân.

Thông tin từ báo Tuổi Trẻ cho hay, theo ông Thoại, TP chưa khẳng định người dân bức xúc phá nhà hay chính quyền phá nhà dân mà theo báo cáo ban đầu của huyện Tiên Lãng là người dân phá.
Ông Thoại khẳng định ai làm sai, ai ra lệnh sai trong việc phá nhà của ông Đoàn Văn Vươn thì sẽ xử lý nghiêm trường hợp đó.

Vụ cưỡng chế: Đang rà soát ai phá nhà dân

Chuyện giữa thanh thiên bạch nhật có hàng trăm công an, bộ đội và hàng ngàn người dân chứng kiến mà còn ....rà với soát gì ở đây nhỉ !?

Về câu chuyện chính quyền địa phương hay người dân đã phá nhà của ông Đoàn Văn Vươn, phó Chủ tịch UBND TP Hải Phòng Đỗ Trung Thoại cho biết TP đang chỉ đạo rà soát xem ai phá nhà dân.

Thông tin từ báo Tuổi Trẻ cho hay, theo ông Thoại, TP chưa khẳng định người dân bức xúc phá nhà hay chính quyền phá nhà dân mà theo báo cáo ban đầu của huyện Tiên Lãng là người dân phá. Ông Thoại khẳng định ai làm sai, ai ra lệnh sai trong việc phá nhà của ông Đoàn Văn Vươn thì sẽ xử lý nghiêm trường hợp đó.

Đầm nuôi trồng thuỷ sản của Đoàn Văn Vươn đã được bàn giao cho chủ hộ mới. Ảnh: Kiên Trung

Về việc UBND huyện Tiên Lãng báo cáo lên cấp trên rằng người dân phá nhà ông Vươn, Chủ tịch huyện Lê Văn Hiền cho rằng điều này phải tiếp tục điều tra, huyện chỉ biết hôm trước nhà ông Vươn vẫn còn nguyên trạng nhưng hôm sau không còn gì.

Ông Hiền khẳng định phải điều tra chứ không thể nói oan cho người này, người khác và không trả lời về việc huyện có báo cáo sự việc như vậy.

Cũng trả lời báo Tuổi Trẻ, phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam Vũ Trọng Kim cho biết đoàn giám sát vụ cưỡng chế đất đai tại huyện Tiên Lãng đã có báo cáo sơ bộ với lãnh đạo MTTQ Việt Nam về nội dung giám sát.
Theo đó, phía chính quyền địa phương vẫn đưa ra những lập luận khẳng định việc thu hồi đất là đúng quy định và người dân địa phương phẫn nộ đối với hành vi của ông Đoàn Văn Vươn trong việc xảy ra hôm chính quyền cưỡng chế đất.

Trong khi đó, người dân địa phương, nhất là những người được đoàn giám sát gặp riêng không có mặt đại diện chính quyền địa phương, tỏ ra đồng cảm với ông Vươn trong việc bị thu hồi đất.

Ông Vũ Trọng Kim cho biết đoàn giám sát chưa đưa ra đánh giá bước đầu mà sẽ báo cáo chính thức bằng văn bản, cụ thể với Thường trực Ủy ban Trung ương MTTQ.

Hôm nay (30/1), Ủy ban bắt đầu làm việc và sẽ hội ý về vấn đề này, đánh giá đúng sai và sẽ có kết luận cuối cùng về việc cưỡng chế, thu hồi đất của người dân tại huyện Tiên Lãng gắn với yếu tố vận động nhân dân tăng gia sản xuất trong xóa đói giảm nghèo; các mối quan hệ về vấn đề cơ quan quyền lực nhà nước, các tổ chức chính trị xã hội đối với người lao động thông qua sự việc trên; vấn đề thực thi pháp luật và việc sử dụng các lực lượng vũ trang để cưỡng chế như thế nào.

Sau đó, MTTQ Việt Nam sẽ có ý kiến giải đáp thắc mắc, tránh những bức xúc của dư luận xã hội, đồng thời bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của người dân.

Trả lời VOV online, luật sư Lê Đức Tiết, phó Chủ tịch Hội đồng Tư vấn về dân chủ và pháp luật MTTQ Việt Nam - thành viên đoàn giám sát cho hay, Thủ tướng đã có chỉ đạo giải quyết nghiêm vụ việc, các cơ quan chức năng nên nhanh chóng vào cuộc, càng để lâu càng không có lợi.

Về sai sót thì cấp nào cũng có, nhưng vấn đề là phải biết rút kinh nghiệm và sửa sai. Đó là việc cần làm. Nhưng trước mắt, phải giải quyết vấn đề đoàn kết giữa nhân dân với Đảng, với Mặt trận, với chính quyền - ông Tiết nói.

Lãnh đạo MTTQ Việt Nam sẽ sớm kiến nghị với Chính phủ cử các cơ quan chức năng bao gồm cả cơ quan Công an, Tòa án, Thanh tra… vào xác minh vụ việc.
PV tổng hợp

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012

Vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng: Tướng Thệ, tướng Hương đồng loạt lên tiếng

(GDVN) - Vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng, Hải Phòng đang là tâm điểm chú ý của nhiều tướng lĩnh của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Bước sang ngày thứ 13, vụ cưỡng chế ở xã Vinh Quang, Tiên Lãng, Hải Phòng trở nên nóng hơn bao giờ hết khi Thủ tướng Chính phủ đã có ý kiến chỉ đạo, Bộ Công An và Bộ Tài nguyên Môi trường đã chính thức vào cuộc.

Trong lúc các cơ quan chức năng điều tra, làm rõ sự việc thì những bất cập trong quản lý, điều hành của chính quyền địa phương vẫn là câu chuyện làm bức xúc không chỉ những công chúng bình thường, mà còn trở thành tâm điểm chú ý của những vị tướng tài của đất nước.

Sau khi Đại tướng Lê Đức Anh, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước lên tiếng, nhiều vị tướng lĩnh khác cũng bày tỏ chính kiến.
Trong cuộc trao đổi thân mật với phóng viên báo điện tử Giáo dục Việt Nam, Trung tướng Phạm Xuân Thệ (Nguyên Tư lệnh Quân khu I) và Thiếu tướng Huỳnh Đắc Hương (Nguyên Phó chính ủy quân khu Tây Bắc, Cục Trưởng Tổng cục chính trị) đã chia sẻ những suy nghĩ của mình về vấn đề này.

Trung tướng Phạm Xuân Thệ

Nói về “phản ứng tiêu cực” bắn súng hoa cải làm bị thương 6 chiến sĩ công an, bộ đội của ông Đoàn Văn Vương trong buổi cưỡng chế, Trung tướng Phạm Xuân Thệ cho rằng, bản thân ông Vươn là người được học hành tử tế, là một kỹ sư nông nghiệp, nên ông ta không dễ gì có những hành động tiêu cực, vi phạm pháp luật như vậy. Tôi cho  rằng, nguyên nhân sâu xa nằm ở cách giải quyết của chính quyền địa phương và cần phải xem xét lại nghiêm túc vấn đề này.
Cùng nội dung này, tướng Huỳnh Đắc Hương đưa ra một ví dụ điển hình, câu chuyện chống người thi hành công vụ ở Tiên Lãng không phải bây giờ mới có. Trước đây, ở Thái Bình, chính quyền đã từng bán đất của nhân dân để mua ô tô, làm sân tennis, khiến cho nhân dân uất ức mà chống đối.  Điều này cho thấy, sự chống đối của người dân xuất phát từ cách làm của chính quyền địa phương mà ra.

Thiếu tướng Huỳnh Đắc Hương

Ông nói thêm, vào năm 1999, nhân một chuyến du lịch, tôi cùng gia đình và một số đồng đội của mình đã ghé thăm khu đầm nuôi trồng thủy sản của gia đình ông Đoàn Văn Vươn. Khi đó, ông Vươn và gia đình họ Đoàn nổi lên là một điển hình nông dân làm kinh tế giỏi.

Khi chính sách khuyến khích lấn biển làm kinh tế của nhà nước ta ban hành, không phải ai cũng dám bỏ công, bỏ của ra để làm. Nhưng ông Vươn cùng người nhà đã thực hiện rất thành công. Nhìn vào khu đầm phá này, người ta sẽ phần nào hiểu được công sức, tiền của mà chủ đầm phải đầu tư.

Theo ông Hương, những người như ông Vươn là tấm gương làm kinh tế mà các người dân ở nước ta phải noi theo. Và với tấm gương sáng như vậy, thay vì tạo điều kiện giúp đỡ, mà tổ chức cưỡng chế, hủy hoại tài sản của họ, thì tôi cho rằng những lãnh đạo địa phương không có tấm lòng.
Nói về chuyện hòa giải của Thẩm phán Ngô Văn Anh đối với phòng Tài nguyên Môi trường huyện Tiên Lãng với các hộ thuộc diện cưỡng chế, tướng Phạm Xuân Thệ cho rằng, cơ quan tham mưu, cơ quan chức năng địa phương quá non kém về mặt chính trị. Bởi vì, hành động ấy chằng khác nào lợi dụng lòng tin của nhân dân vào chính quyền để làm tổn hại tới quyền lợi nhân dân.
Ông nói thêm, việc đưa lực lượng liên ngành tạo nên một cuộc cưỡng chế rầm rộ như đã làm ở Tiên Lãng chẳng khác gì đẩy người nông dân vào đường cùng.  Trong trường hợp ấy, lẽ ra ông Vươn trở thành một người dân tốt, người làm kinh tế giỏi bỗng chốc bị dồn vào đường cùng và biến thành tội phạm. Như vậy là thất bại. Và những yếu kém trong cách quản lý của chính quyền địa phương đôi khi vô tình sẽ tạo nên kẽ hở cho những thế lực thù địch lợi dụng.
Đối với câu chuyện san bằng ngôi nhà ông Đoàn Văn Vươn, tướng Huỳnh Đắc Hương nói thêm, nếu chính quyền địa  phương không ra lệnh, thì không ai dám phá nhà người khác.

Với những người hiểu về pháp luật, không khó gì trong việc tìm ra cái sai của chính quyền địa phương. Vấn đề là họ có dám thẳng thắn nhận sai hay ngoan cố, đùn đẩy trách nhiệm. Và chỉ có những người vô liêm sỉ mới không dám nhận cái sai của mình.
Qua sự việc này, Thiếu Tướng Huỳnh Đắc Hương mong rằng, các Bộ tham gia điều tra, làm rõ việc quản lý đất đai ở Tiên Lãng trong thời gian tới đây sẽ trung thực, nghiêm túc và giải quyết triệt để vấn đề nhằm tạo ra sự đồng thuận giữa nhân dân và Nhà nước ngày càng vững bền hơn. Và có thể lấy câu chuyện ở Tiên Lãng làm điển hình cho những địa phương khác trên toàn quốc.
Thảo Lăng

Vụ Đoàn Văn Vươn: Một tiền lệ nguy hiểm

Bài này mình đã viết cách đây 5 ngày (tính đến hôm nay là 7 ngày – MTH), có sự OK của Báo Thanh Niên. Nhưng cứ chờ mãi, ngày qua ngày, mỏi mòn mà bài viết chẳng được in. Xem lại, thì bài viết của mình rất điềm đạm, không hề quá khích, và sự cảnh báo thì chắc chắn những ai đọc đều nhận ra ngay. Thế mà… Thôi thì gửi cậy nhờ Mai Thanh Hải in Blog vậy, dù mình vẫn thiết tha muốn bài này được in trên báo giấy.
Thanh Thảo
Vụ việc cưỡng chế thu hồi đất đai, dẫn tới xô xát đổ máu ở xã Vinh Quang (huyện Tiên Lãng-TP Hải Phòng) đang là vụ rất nóng, gây chấn động cả nước trong những ngày gần đây.
Trước hết, cần tìm nguyên nhân vì sao vụ việc trên lại xảy ra?.
Chính quyền, ở đây cụ thể là UBND huyện Tiên Lãng, đã làm trái luật đất đai năm 1993, khi thời hạn giao đất cho dân khai phá sản xuất, theo qui định là 20 năm, thì huyện “qui định lại” là 14 năm, thậm chí ít hơn.
Đây chỉ nói riêng về việc tuân thủ pháp luật, thì chuyện UBND huyện Tiên Lãng tự ý “sửa luật” dù với bất cứ lý do gì cũng không thể chấp nhận được.
Với một vùng đất lấn biển, người dân khi được giao đất đã phải đổ bao công lao khó nhọc và tiền của, thậm chí cả xương máu của mình, để biến nó thành một vùng đất sinh lợi, thì lẽ ra, chính quyền phải hết sức khuyến khích và tạo mọi điều kiện dễ dàng nhất để người dân lao động làm ra của cải vật chất, không chỉ cho gia đình mình, mà còn đóng góp cho kinh tế của địa phương và xã hội.
Nếu ngày xưa, Nguyễn Công Trứ đã rất thành công, khi chỉ huy nhân dân Thái Bình lấn biển tạo ruộng đồng, thì ta phải hiểu, ngoài tài năng và tấm lòng vì dân của Nguyễn Công Trứ, còn có pháp luật của triều Nguyễn, công nhận quyền sở hữu và tạo những điều kiện tốt nhất cho dân khai phá đất đai, được hưởng thụ từ những thành quả lao động của mình.
Triều đình phong kiến đã làm được việc, mà lẽ ra bây giờ chúng ta phải làm tốt hơn, để khuyến khích người dân khai phá và tận dụng quĩ đất, quĩ biển vì sự phồn vinh của đất nước.
Thời Pháp thuộc, tại Nam Bộ đã nổ ra một vụ tranh chấp đất đai đẫm máu giữa nông dân với điền chủ, được sự tiếp tay của chính quyền thuộc địa, gọi là vụ “đồng Nọc Nạn”.
Máu những người nông dân bị cướp trắng đất đai của mình đã đổ ra ngay trên những mảnh ruộng mà họ đổ mồ hôi khai phá tạo dựng.
Cách hành xử theo kiểu kẻ cướp của chính quyền thực dân Pháp đã góp phần đưa đến cuộc Cách mạng tháng Tám 1945.
Với người nông dân, đất đai là máu thịt của họ, vì thế không thể cho phép bất cứ một địa phương hay cá nhân nào, có thể tự quyền tự ý dẫm đạp lên pháp luật, trong những quan hệ pháp lý về đất đai với nông dân.
Nếu để những vụ việc như ở Tiên Lãng xảy ra, mà không có bàn tay can thiệp quyết liệt của nhà nước pháp quyền, thì tất yếu sẽ dẫn tới một tiền lệ hết sức nguy hiểm: Từ nay, các cấp chính quyền huyện hay xã, có thể mặc sức tự đặt ra những “lệ làng” về quyền sử dụng đất đai, được gọi một cách văn vẻ là “điều chỉnh luật cho phù hợp với tình hình cụ thể của địa phương”.
Như thế, thì những chủ trương đúng đắn của nhà nước, như giao đất lấn biển, giao rừng cho dân quản lý và khai thác, vô hình trung biến thành “cái bẫy” để bẫy nông dân.
Vì sau một thời gian ngắn người nông dân bỏ công khai phá hay tạo dựng những vùng đất sinh lợi, họ có thể bị mất trắng thành quả của mình, nếu đất đai bị thu hồi và mang “đấu giá cho thuê”.
Những chủ nhân thực sự của đất đai ấy, cũng không thể nào thuê được chính đất đai mình khai phá, dù họ được quyền tham gia đấu giá.
Lý do vì sao thì ai cũng hiểu.
Nhân dân, nhất là nông dân trong cả nước đang chú mục theo dõi vụ tranh chấp thu hồi đất lấn biển ở Tiên Lãng, sẽ được giải quyết như thế nào.
Đừng bao giờ để những vụ việc như thế trở thành một tiền lệ nguy hiểm.